|
[VP] Đẳng cấp Wapmaster
|
-Cầm máu khẩn trương
-Mạch đập yếu đi.. -Điện
não đồ tắt rồi…. Không !
Không thể có 2 cái chết
trong tay ông
được……….ông bác sĩ
mắt hoa lên…. -Xoa bóp !
-Tiêm thuốc trợ tim ! -
Vẫn không thấy hiện
tượng gì……. Ca phẫu
thuật đã thất bại ! Ông
bác sĩ đã rất cố gắng ,
nhưng số người sao
địch lại số trời……. Cả
nhóm mổ , đều đã thấm
mệt…..họ đã chiến đấu
suốt hơn 5 tiếng với tử
thần……nhưng đã thua
cuộc !! - Nam như nghẹt
thở…….nhìn đén báo
nhấp nháy.làm anh
không khỏi có cái suy
nghĩ đập nhát cánh cửa
rồi xông vào……… Đèn đã
tắt………. Hàng chục con
người đứng trước cánh
cửa đợi chờ………….đợi
chờ……… Ông bác sĩ mở
cánh của đi ra………. -
Chúng ta thua rồi ! Ông
bác sĩ bất lực nhìn các
đồng nghiệp…. Ánh mắt
ông đỏ hoe….gục
xuống….. Một cánh
bướm…….. -Sao lại có
bướm ở đây……phòng
mổ mà….. ông bác sĩ nói
trong cơn mệt mỏi…
những bác sĩ
khác ,những y tá nhìn
theo ông…. Không hiểu
họ bị hoa mắt nhưng
đây quả là kì tích………
Cánh bướm bay đến
chỗ cô bé…… Điện não đồ
đã hoạt động trở lại……
Ông bác sĩ không tin
vào mặt mình ,ông chạy
lại bắt mạch… Mạch đã
dập lại……. Cả phòng mổ
như bừng sáng tia hi
vọng…….. Họ nhanh chóng
khâu lại các vết
mổ…………… Thành Công !
……………………. Nhìn vào ánh
mắt hân hoan của
những người đang
đứng trước cửa phòng
mổ , ông cũng thấy vui
lây………lần đầu tiên trong
đời…..hơn 30 chục năm
làm bác sĩ..ông gặp
những chuyện éo le và
kì lạ như ngày hôm
nay……….. Tinh !Tong!
Tinh!Tong! -Con có đồng
ý sẽ yêu người đàn ông
này đến cuối cuộc đời
không? Vẫn lại là ông
cha xứ đó…vẫn lại là sự
im lặng đó……….. -Con
đồng ý ! 2 tiếng đồng ý
của quỳnh Anh làm Nam
như phát điên lên vì vui
sướng…..Anh bế bổng cô
lên và đặt một nụ hôn
ấm nồng……. Cả nhà thờ
rộn vang tiếng nhạc…………
Ông bác sĩ già hôm đó
cũng được mời
đến….nhưng đã đi về
trước….chỉ để lại một
phong bì có ghi tên của
người đã hiến tặng
mạng sống cho cô dâu….
Trên đường về ông tạt
qua bệnh viện….vào
mảnh đất phía sau….Nơi
đây là nghĩa trang an
táng cho những người
bệnh không ai thân
thích………. Đứng trước
một ngôi mộ mới….ônng
không khỏi nhớ lại buổi
sáng hôm đó .Tôi vẫn
không quên được buổi
sáng hôm đó…. Tôi đang
rất đau đầu.về căn bệnh
của cô bé đó lần đầu
tiên sau hơn 30 năm tôi
mới gập một người
bệnh nặng như cô bé
này….nhưng với tất cả
điều đó không thể bằng
điều tôi đang chứng
kiến…. Tôi vẫn nhớ đó là
một chàng trai trẻ…..
Ánh mắt anh ta lạnh
lùng nhìn tôi.. Tay anh
ta đẩy vè phía tôi một
mảnh giấy xét
nghiệm…… Tôi chưa hết
vui mừng khi thấy anh
ta cũng thuộc nhóm
máu Rh-nhóm màu hiếm
và còn tủy cũng hoàn
toàn phù hợp thì đã bị
sự bất ngờ đến rờn rợn
khi anh ta bảo…… -Hãy
lấy toàn bộ máu và tủy
của tôi cho cô bé ấy !
Hãy để cô ấy sử dụng
con tim của tôi.. Tôi vẫn
nhớ mái khi đó khi tôi
chuẩn bị lấy đi của anh
ta tất cả….tôi đã hỏi anh
ta.. -Cậu có cảm thấy
quá lụy với tình yêu
không? Liệu cô ta có
xứng đáng không? -Tôi
NỢ cô ấy ! Cậu ta buông
một câu lạnh lùng rồi
chìm vào giấc ngủ của
thuốc mê…và sẽ không
bao giờ tỉnh dậy… -Tôi
muốn cô ấy được hạnh
phúc !!!! Đó là câu cuối
cùng của cuộc đời cậu
ấy ! Điện não đồ chợt
tắt , tôi gạt nước
mắt ,bàn tay run run
bấm số điện thoại. -
Thưa ông ,đã có người
hiến tặng tất
cả…………………. Ông bác sĩ
thắp một nén hương !
Ông nhìn vào khuôn mặt
trẻ của cậu ta….. -Cô bé
ấy rất hạnh
phúc…………………. Trên bia
mộ ,chàng trai mang
tên LÂM DUY VŨ đã
cười rất tươi……….. Và
còn một điều kì lạ trong
đám cưới mà không ai
nhận ra….. Ở một góc
khuất………….. Tại nhà
thờ……………….. Có một
Total Visits: 51529992
Visits Today: 36290
This Week: 2031753
This Month: 3524438