|
[VP] Đẳng cấp Wapmaster
|
lằng nhằng. Cậu thương
quá ! Cô bé đã mất đi
sự nhí nhảnh lẫn sự vui
tươi thường ngày thay
vào đó là gương mặt
xanh xao , tím tái. Cậu
như bị bóp nghẹn con
tim ! Cầm đôi bàn tay
trắng muốt ! Cậu chùi
chùi lên má ! Đâu rồi hơi
ấm của em ! Đâu rồi sự
tươi trẻ ! -Quỳnh Anh
ơi ! Anh yêu em nhiều
lắm ! Quay lưng ! Cậu
toan bước đi thì vạt áo
bị mắc vào thứ gì đó.
Quay lưng lại ! Bàn tay
cô bé vẫn nắm chặt vạt
áo cậu. -V…ũ… Cậu nắm
chặt bàn tay cô bé ,thỏ
thẻ. -Anh đây ! có anh
bên cạnh em đây ! Cô bé
vuốt mái tóc cậu , sờ
những vết bầm tím
trên khuôn mặt cậu.
Khóc ! Cô bé khóc !
Những giọt lệ rơi ra từ
đôi mắt quầng,nhợt
nhạt. -Hãy đi đi Vũ !
Ngày mai bố em về ,
ông sẽ không tha cho
anh đâu ! Hãy đi khi
chưa quá muộn ! -
Không ! Anh sẽ không đi
đâu cả ! Anh sẽ ở mãi
bên em ! Vũ vẫn nắm
chặt tay cô bé ! Cậu sẽ
không bao giờ buông ra
đâu ! -Ở đây anh sẽ bị
hành hạ đó ! Hãy đi đi. -
Không ! Hành hạ mấy
cũng được ! Ở đâu có
em , thì anh ở đó. Cô bé
bật khóc , cô yêu Vũ
quá đỗi , biết anh đi , cô
sẽ đau buồn lắm !
Nhưng chỉ có đi khỏi nơi
đây , anh mới được làm
một con người đúng
nghĩa ,mới giữ được
mạng sống ! -Nhưng
anh làm sao bỏ em lại
được ! -Ngốc lắm ! Sao
lại vì em mà từ bỏ cuộc
sống chứ ! -
Nhưng…..anh…vẫn…n…ợ..
Vũ ngập ngừng ! cô bé
hiểu , anh đang day dứt
về khoản nợ. Nếu anh
bỏ đi , chắc mồ mả của
cha mẹ anh sẽ bị xới
tung lên mất. Cô mỉm
cười cay đắng , nhìn
anh buông từng lời : -
Cha em sẽ xóa nợ cho
anh ! Cậu bất ngờ khi
nghe cô bé nói như vậy.
Số tiền nợ đâu phải là
một khoản bé mà dễ
dàng xóa di vậy. Câu nói
tiếp theo của cô bé ,
như mũi tên cắm sâu
vào tim cậu , như lọ
muối ớt xát vào vết
thương cậu. Như hàng
ngàn con trùng đang
gậm nhắm tâm hồn cậu.
- 80 TRIỆU đấy sẽ được
xóa bỏ khi em đồng ý
lấy chồng. Quỳnh Anh
nói trong tiếng nấc.
Thật ra bố cô đã biết
chuyện của 2 người ,
ông ta dọa sẽ giết chết
Vũ nếu như cô và cậu
còn tiếp tục. Biết cô
ngang bướng , ông đã
đặt ra điều kiện : Nếu cô
chịu lấy người ông ta chỉ
định , ông ta sẽ xóa nợ
cho Vũ , và để cậu đi.
Nếu Vũ được tự do ,
nếu Vũ được sống , cô
nguyện hi sinh cả hạnh
phúc cả đời của mình và
CÔ chấp thuận. -Đi ! Đi
đi ! Nếu không sẽ không
kịp đâu. Đi đi anh….hức
hức ! -Không ! Nếu có
chết , anh cũng sẽ chết
ở nơi đây , chết ở nơi
nào có hình bóng của
em ! -Đừng phí phạm
tuổi trẻ , hãy hứa với
em , sẽ không quên em
nhé ! Em mãi yêu anh
Vũ ạ ! Đi đi Gạt nước
mắt ! Vũ đứng dậy. Đôi
môi hôn nhẹ cô bé một
lần cuối. -Chắc chắn anh
sẽ trở về ! Anh sẽ trả
đầy đủ những gì mà
anh nợ ! Hãy chờ anh ! -
Em biết Vũ của em là
một chàng trai tài giỏi
mà ! Hứa với em , sẽ
trở về nhé? -Anh hứa ,
sẽ mãi HỨA…..nhừng gì
em cho anh , anh
nguyện sẽ sẽ đền đáp
bằng cả cuộc đời mình !
Nuốt nước mắt vào trái
tim , Vũ gượng cười
tiễn bước chân đi. Cậu
không phải là một kẻ
hèn yếu. Cậu không sợ
chết nhưng cậu sợ
Quỳnh Anh sẽ ra sao
nếu như mình không
còn nữa ! Gắng nhé em !
Gắng đợi anh về nhé !
Chắc chắn anh sẽ làm
được? Vì anh đã HỨA
với em rồi. Một lời
HỨA ! Mưa rồi ! Mưa
nhẹ nhàng rơi lất phất ,
cô bé hé mở cửa sổ.
Đưa cánh tay chới với
tóm lấy từng hạt tí
tách. Nước không ở tay
Cô , mưa không đọng lại
bàn tay. Vũ đi thật rồi !
Vũ đã không quay lại.
Đã 1 năm 6 tháng trôi
qua. Chưa khi nào cô
thôi nhớ nhung,vẫn
hàng đêm cô trở
mình ,mở cửa sổ nhìn
về màn đêm không một
tý ánh sáng. Đêm nay !
Lại một đêm nữa cô
nhìn ra khung cửa
sổ ,khung cửa sổ vẫn
vậy ,lạnh toát ,vô hồn.
Cô dặn mình phải quên !
Quên con người đó !
Quên hình bóng đó !
Quên thôi ! Tin tin tin !
Điện thoại báo tin nhắn !
Cô bé mở ra đọc : Ngủ
chưa hả cô bé? Anh nhớ
em quá? Mong sao trời
mau sáng?Hihi.Ngày mai
em sẽ là cô dâu đẹp
nhất? Hãy ngủ ngon và
mơ đẹp em nhé ! Yêu
vợ của anh nhất :* Là
Total Visits: 51080840
Visits Today: 323455
This Week: 1582601
This Month: 3075286