|
[VP] Đẳng cấp Wapmaster
|
trời tà ! Chàng trai khẽ
ngước đôi mắt , cậu
nhìn đám mây rồi
ngoảnh ra cô bé với bộ
mặt ngây ngô không
biết. -Hình như nó chẳng
có hình thù gì cả? -Oẹ !
Sao anh dốt thế? Lêu lêu
-Thế em nghĩ nó là hình
gì? -Nếu em nói ra được
nó là hình gì thì sao
đây? Nhìn cô bé đứng
bĩu môi khoanh tay ,
chàng trai không nhịn
nổi cười. -Được ! Em
thích gì cũng được? -
Nhớ nhé ! Cô bé khoái
trá cười týt chạy lại thì
thầm bên chàng trai. -
Ngốc ạ ! Đó là hình”
đám mây “! Hahahaha -
Ặc ! Lừa anh à ! -Ai
biết ! Thế là anh nợ em
một lần nhé ! -Thôi
được ! THế giờ đến
lượt anh? -Yes ! Thoải
mái đi ! Hihi Chàng trai
nhìn đám mây trôi xa
xa , mỉm cười. -Đố em !
Nếu đám mây bên trái
đụng vào đám mây bên
phải thì sẽ có hiện
tượng gì? Hehe Cô bé
lẩm bẩm : -Đụng vào à !
….cái gì nhỉ…hình như
làm gì có hiện tượng
nào sảy ra cơ chứ !..A ! -
Sao ! Nghĩ ra chưa? -Sồi
ôi ! Dễ ợt ! nó sẽ sinh ra
một đám mây to hơn !
Thế thôi !
Hahahahahahahaha -Sai
rồi ! -Á ! Thế nó là hiện
tượng gì? Cô bé phụng
phịu , hờn dỗi. Chàng trai
tiến đến ! -Hiện tượng
này này ! chàng trai bất
ngờ đặt nhẹ nụ hôn lên
bờ môi mọng đỏ của cô
bé. Lưỡi chưa sang ,
nhưng môi đã ngọt kịp
ngọt……S2 ^^ Cô bé bất
ngờ ! chưa kịp định thần
thì hiện tượng kì lạ đã
chấm dứt ! -Đó đó !
Hiện tượng đó đó ! -
AAAAAAAAAAAAAAAAAA!
Đánh chết anh ! Trời đã
sập tối ! Đôi trai gái
cõng nhau về căn biệt
thự to đùng phía trước
– Dinh thự họ Đặng. -Vũ
này ! Cô gái lên tiếng.
chàng trai im lặng ,
chàng biết cô bé nói gì ,
vẫn là những câu nói
như mọi ngày ! -Đừng ở
đây nữa ! Cha em hình
như đã biết được
chuyện của chúng ta
rồi ! -Kệ ông ta ! Anh sẽ
sớm trả xong số tiền
mà anh nợ ông ta , rồi
anh sẽ cưới em ! -
Nhưng…..! -Quỳnh Anh
à ! Hãy tin lời anh nói ,
dù ông ta có gây ra bất
kì khó khăn nào anh
cũng không sợ đâu? -
Em biết ! Vũ của em rất
giỏi mà ! Cô bé gục vào
lưng chàng trai ! Ngày
hôm nay cô đã rất vui ,
nhưng đổi lại là sự mệt
mỏi,đau nhức của bệnh
tật. Cô biết ! Vũ là một
chàng trai can đảm !
Nhưng anh làm sao
kiếm được số tiền lớn
vậy để cha cô? Nghĩ
miên man ! Cô gục đi lúc
nào không biết ! -Mẹ
mày ! Con chó này ! Mày
chết mẹ mày đi ! Từng
câu chửi là từng phát
gậy chan chát vào lưng
Vũ ! Vũ không thấy
đau ! Bởi niềm đau của
cậu đã ở hết trên lầu !
Nơi quỳnh Anh đang
được ông bác sĩ chữa
trị. -Mày biết em tao
bệnh nặng mà dám lôi
nó đi chơi à ! Mày có ý
định gì ! Mẹ mày em tao
mà làm sao , tao giết
chết mày ! Vũ hối hận
lắm ! Không phải cậu
không biết cô bé bị bệnh.
Nhưng chỉ nơi nào có 2
người, cậu và cô bé mới
được sống thật với
lòng mình , mới được
trao nhau những xúc
cảm của tình yêu đôi
lứa. Ở ngôi nhà này !
Thứ tình cảm của cô bé
và cậu luôn phải khoác
trên mình cái áo của sự
quan hệ chủ tớ ! Cậu
nào ngờ chỉ vì phút ích
kỉ , chỉ vì một ít cảm
xúc mà cậu đã gây ra lỗi
lầm to lớn thế này.
Quỳnh Anh ơi ! Đừng bỏ
anh ! Vũ sợ lắm ! Sợ cái
cảm giác mất mát này
lắm ! Sợ cái cảm giác
mất đi người thân một
lần nữa. sợ cái cảm giác
mất đi thứ duy nhất
mình có được. Sợ mất
đi một nửa cuộc sống
của mình. Cậu ôm mình
lăn lộn nghiệt ngã giữa
sàn nhà. Cậu như vậy
đâu phải do nỗi đau thể
xác , vì bị đánh đập. Đâu
phải do những tủi nhục
vì bị lăng mạ. Mà cậu
đang muốn thử cảm
giác đau đớn tột cùng
này. Liệu nó có bằng
được đớn đau mà
Quỳnh Anh đang gánh
chịu hay không. Không
bằng ! Chắc chắn không
bằng ! Đêm đã buông !
Cậu với những vết bầm
tím , xưng húp trên
thân thể lặng lẽ bước
vào phòng cô bé ! Quả là
liều lĩnh ! Cậu có thể bị
đối xử như một con chó
hay nặng nề hơn biến
mất vĩnh viễn khỏi cuộc
sống này , nếu như bị
bắt được. Nhưng tình
yêu và sự bất chấp như
tiếp thêm một nguồn
lực , thúc đẩy cậu phải
ở bên cô bé ngay lúc
này. Gạt mái tóc cô bé
ra khỏi đống dây truyền
Total Visits: 51038109
Visits Today: 280724
This Week: 1539870
This Month: 3032555