|
[VP] Đẳng cấp Wapmaster
|
Bốp ! Cả 5
ngón tay in hằn lên mặt
Vũ. Cái tát quả thật rất
đau , nhưng Vũ vô cảm
với cái đau thể xác này.
Phải chăng với cậu , cái
tát này còn quá dễ chịu
so với những thứ cậu
chịu đựng ở ngôi nhà
này. -*** , tao đã bảo
mày không được động
vào đồ của tao cơ mà !
-Nhưng thưa cậu chủ ,
tôi chỉ dọn dẹp phòng
của cậu thôi mà? Vũ
luôn khiêm nhường
trước Khánh-cậu 2 nhà
họ Đặng. Bốp ! Lại một
cái đạp nữa vào bụng
cậu. Vũ như là một cái
bich bông để mặc cho
Khánh đánh đập hành
hạ , đơn giản một điều.
Khánh là chủ -còn Vũ là
người hầu. -Có chuyện
gì vậy cậu Khánh. Ông
quản gia cùng một số
người làm khác chạy
đến. -À ! Ông đây rồi !
Nhốt thằng này vào
bếp , từ giờ nó không
được phép làm bất kì
việc gì ở trên nhà. Nghe
rõ chưa? -Dạ ! Vâng !
Khánh nói kiểu rất hách
dịch , đơn giản hắn là
Chủ. Vũ đi từng bước
lếch thếch xuống bếp
mang theo tâm trạng
như mọi ngày…… Nhục !
Nhục nhã ! Cậu – Lâm
Duy Vũ Tuổi đời mới 17
Cách đây 5 tháng ,gia
đình đấm ấm của cậu bị
siết nợ , cha mẹ cùng
đường đã ôm nhau về
nơi vĩnh hằng. Bỏ lại cậu
với số tiền nợ lớn. Cậu
bị bắt về làm người ở
để trừ nợ dần cho
những sai lầm mà bố
mẹ cậu để lại. Những
người làm khác xót xa
nhìn Vũ nhưng biết làm
gì để giúp cậu. Bọn họ
cũng như Vũ, đều gánh
trên mình một món nợ
với nhà họ Đặng nên
luôn phải chịu kiếp trâu
kiếp ngựa ở ngôi nhà
này. Tối hôm đó , nhà
họ Đặng có một bữa
tiệc lớn. Con gái duy
nhất của dòng họ -Đặng
Thái Quỳnh Anh vừa
chữa bệnh thành công ở
Mỹ về. -Nhanh lên !
Tiếng ông quản gia thục
giục phòng bếp , người
làm chạy đôn chạy đáo ,
vào những ngày này họ
đều muốn thể hiện mình
là một người làm tốt
trước mặt chủ , chỉ
mong muốn được
những đồng tiền
thưởng , để gánh bớt
được phần nào những
món nợ mà họ đang
mang. Duy nhất chỉ có
một người làm là không
như vậy. Anh ta ngồi
gục đầu vào thành bếp ,
hai tay ôm đầu gối. Mắt
nhìn về khoảng không
đen kịt ở sân sau. -Vũ !
Mau mang cái này lên
trên kia ! Tiếng quát của
ông Thắng – Người đầu
bếp già kéo cậu thoát ra
khỏi những suy tư. Cậu
giật mình, bê vội đĩa gà
quay ra tiền sảnh.
Nhưng vừa đi cậu ta
chợt nghĩ đến điều
Khánh nói sáng nay. Cậu
lúng túng không biết
phải làm sao. -Trông
anh có vẻ mệt , để tôi
giúp anh mang ra nhé ^^
Một cô bé xinh xắn tiến
đến phía cậu.chưa đợi
cậu trả lời cô bé đã đưa
đôi bàn tay thon thả ,
trắng muốt ,đỡ lấy đĩa
gà to bự từ tay cậu.
Tay chạm tay – Đôi tay
thô ráp của cậu chạm
nhẹ vào bàn tay thon
thả đấy. Một luồng điện
sẹt qua người cậu. -Ơ !
Cô ơi….nhưng…. -Không
sao đâu , tôi cũng quen
việc này rồi mà ! Cô bé
nhìn cậu cười tít mắt ,
vẫy bàn tay trắng muốt
ra với cậu. Cậu thấy lạ
lùng ! chắc cô ta là
khách mời của cô tiểu
thư mới về. Cô ta nói gì
nhỉ , đã quen với việc
bưng bê ở ngôi nhà này
sao. Chẹp miệng ! Cậu đi
xuống căn bếp tối tăm….
Cạch cạch , lạch bạch ,
keng keng. Đã hơn 2 giờ
sáng mà dinh thự họ
Đặng vẫn còn những
tiếng động. Những
người làm vẫn đang thu
dọn lại những gì còn sót
lại của bữa tiệc. Thân
trâu ngựa thì phải vậy !
Với những người làm ở
đây thì đêm cũng như
ngày ,họ phải làm quần
quật để kiếm đủ chi tiêu
và dư ra một ít nào đó.
Cất xong những cái đĩa
cuối cùng , Vũ thở
dài ,cậu mệt. Ngước đôi
mắt , cậu thấy những vì
sao qua lỗ hở của mái
nhà bếp. Xa xăm mà
như rất gần. Cậu muốn
tới đó. Phải chăng ở nơi
đó – trên những vì sao
tinh tú , bố mẹ cậu đang
vi vu. Đang tận hưởng
những gì mà ông trời
ban tặng. Nhìn đôi bàn
tay phồng rộp , lở loét
cậu…… HẬN. HẬN đấng
Total Visits: 51529947
Visits Today: 36245
This Week: 2031708
This Month: 3524393